Manage your Blog

¡Create your blog now! Easy and Free

Lâm Huyền 8x.Blog

Memory my life...!
Nguyen Lam Thai Huyen. Email:beden09061985@yahoo.com From: Buon Ma Thuot - DakLak. Country: Viet Nam

Liên hệ

Nguyen Le Duy

Đại biểu Quốc hội đầu tiên lập blog

lamhuyen — 2007-05-31 GTM 7 @ 19:38

duong-trung-quoc.jpg

      Quần soóc, áo phông, ông Dương Trung Quốc, đại biểu Quốc hội khoá XI và cũng là ứng cử viên khoá XII, lặn lội đi học... blog

Cự ly nào giữa blogger và chính khách

Đúng tinh thần một blogger, ông thoải mái tâm sự:



Ai cũng có thể mở blog, nhưng một chính trị gia mở blog lại có ý nghĩa khác. Nếu blog của họ có những điểm tích cực, họ có thể dùng nó để xây dựng hình   ĐB Quốc Hội Dương Trung Quốc.                                                                                                    Ảnh :K.Minh 


ảnh, vận động tranh cử, truyền thông điệp tới người dân theo cách gần gũi hơn so với những bài phát biểu trước Quốc hội. 

Tuy nhiên, vẫn có những điểm rất bất cập. Ở vị trí một chính trị gia, lời ăn tiếng nói của họ rất được quan tâm. Một khi lập blog là họ trở thành blogger. Có người cho rằng tôi là một blogger, tôi muốn nói gì cũng được, đây là thế giới riêng của tôi. Nhưng tên tuổi của họ lại mâu thuẫn với điều đó.

Ví dụ như Ngoại trưởng Thụy Điển. Ông luôn nói trước công luận theo tính chất ngoại giao. Nhưng khi lên blog, ông ấy lại thể hiện một quan điểm khác hẳn so với tư cách của một ngoại trưởng. Khi được phỏng vấn, ông lý giải rằng, ở đây tôi nói với tư cách của một blogger chứ không phải tư cách của một ngoại trưởng.

Vấn đề là nhận thức của người dân về việc làm blog. Con người có hai chức năng, có những cái thống nhất với nhau, có những cái thuộc về nghề nghiệp thì phải phân biệt được. Nếu không phân biệt được là do lỗi của người đọc, không phải lỗi tại người viết blog.

* Nhưng chắc chắn người làm blog cũng có lỗi vì họ đã tự mình lẫn lộn hai vai trò đó với nhau.

- Anh phải biết ranh giới, đây là blog, còn kia là công việc. Đương nhiên để thể hiện một sự thống nhất giữa hai vai đó là rất khó, nhưng điều đó đòi hỏi blogger phải có người đọc có thể chia sẻ. Nó giống như cuộc đời riêng tư, với vợ chồng chẳng hạn, đằng sau cuộc sống vợ chồng là gì? Có nói ra được không?

* Nhưng thế giới blog rất hỗn loạn. Thêm vào đó là tính nặc danh của môi trường internet. Đôi khi nhờ một cái nick ảo, người ta có thể bình luận thoải mái những gì mình thích, kể cả văng bậy...

- Không, đó chính là môi trường để mình rèn luyện những phẩm chất cần có, có được một bản lĩnh để chấp nhận. Đối với một chính khách, theo tôi, điều đó rất quan trọng.

* Nhưng không ai nắm tay được từ sáng đến tối. Đến một lúc nào đó, có khi chỉ do một sai lầm nho nhỏ khi phát ngôn trên blog mà các chính khách lại có thể phá hỏng sự nghiệp. Lúc đó họ lại hối hận, giá như mình không làm blog...

- Sẽ có người như thế. Bản thân mình rơi vào hoàn cảnh như thế mình mới biết được.

* Vậy ông có dám dấn thân vào việc làm blog hay không?

- Thực ra tôi cũng chưa hiểu hết. Mục tiêu của tôi là chia sẻ, đầu tiên là với những người họ quan tâm đến mình và mình cũng muốn chia sẻ với họ. Tức là có một giới hạn. Sau đó, giới hạn sẽ mở rộng dần dần. Một là mình đã tốt hay chưa, đã có nhiều người muốn chia sẻ với mình hay chưa? Chứ tôi chưa có ý định dùng blog làm một diễn đàn quá rộng với mọi người.

Nếu quả thực trong quá trình làm, mình cảm thấy mức độ nào mình đủ bản lĩnh và mình đủ lòng tin thì mình sẽ mở rộng ra và cũng thăm dò xem nhu cầu như thế nào. Trước hết, tôi chỉ muốn có một chỗ để đưa tất cả những gì mình viết vào để chia sẻ, để giới trẻ có thể bình luận, bình phẩm.

Phần lớn các vấn đề của tôi, nói học thuật thì hơi sâu, nhưng đó là vấn đề nhận thức xã hội. Tự dưng mình nói quan hệ Việt Nam và Mỹ mang tính chiến lược thì họ nói: đấy, anh là thằng cơ hội, ôm chân Mỹ.

* Khi làm blog, ông sẽ có một cái lợi, một ưu thế rất lớn là thương hiệu.

- Có thể thương hiệu sẽ tự nhiên đến. Nhưng thực sự tôi không có mục đích đánh bóng thương hiệu.

* Không, ý tôi là khi ông làm blog thì blog của ông sẽ được quan tâm. Vì người làm là ông Dương Trung Quốc - người có tiếng nói trong công chúng.

- Giống như trường hợp của Joe đúng không?

* Không, Joe nổi tiếng vì anh chàng này là người nước ngoài nhưng lại nói tiếng Việt rất hay. Ở trường hợp này, không phải thương hiệu tạo nên blog mà blog tạo nên thương hiệu.

- Có lẽ tôi nên làm blog cho một mình tôi xem trước.

Thử thách đầu tiên - đối mặt với danh hiệu "chơi trội"?

* Ở Việt Nam, có lẽ ông là đại biểu Quốc hội đầu tiên công khai chuyện mình làm blog. Nhưng có một tâm lý là anh nào làm đầu tiên sẽ bị coi là “chơi trội”. Ông có sợ tâm lý ấy không?

- Tôi biết là có tâm lý ấy nhưng tôi không sợ. Có gì mà mình phải sợ.

* Ông cũng là người đầu tiên trong Quốc hội dùng máy tính xách tay?

- Thực ra tôi không phải là người đầu tiên. Người đầu tiên mang máy tính xách tay đến Quốc hội là ông Lân Dũng và cũng có thể một vài người khác. Nhưng các vị cứ thập thà thập thò. Tôi là người đầu tiên dám đặt lên bàn rồi đánh bình thường, có gì mà phải sợ.

* Thập thò nghĩa là sao?

- Thì đánh giấu, không cho mọi người xem, ngại ngại vì cho rằng như thế là vi phạm luật. Như thế chẳng có gì là vi phạm cả.

* Thời điểm đó là năm nào?

- Vài năm nay rồi. Hai năm đầu tôi chưa dùng, nhưng năm thứ hai thì dường như đó là năm mình làm được nhiều việc nhất.

* Vậy đến bây giờ có bao nhiêu đại biểu sử dụng máy xách tay?

- Chưa có thêm ai hết. Ông Dũng thỉnh thoảng tranh thủ làm. Còn tôi lúc nào đến cũng đặt máy lên bàn, làm công khai. Hoặc là họ e ngại nên chưa có nhiều người làm vậy.

* Đối với các blogger trẻ tuổi không tham gia vào công việc chính trị thì chuyện làm blog có thể rất thoải mái. Nhưng ông lại khác, ông còn vai đại biểu Quốc hội.

- Mình có thể thay đổi cách nói để thuyết phục và để an toàn. Thí dụ như có thời kỳ, trên VietNamNet có mở ra tranh luận về chuyện tham nhũng. Có nhiều người phản ứng rất gay gắt, họ dùng lý lẽ của họ để đả kích.

* Lý lẽ của họ là gì?

- Ông đừng nghĩ vớ vẩn. Ông hãy tập trung làm Quốc hội đi.

* Ông trả lời họ ra sao?

- Làm sao trả lời được hết. Nhưng số đông là ủng hộ. Nói trước là tôi sẽ không trả lời. Nhưng tôi ghi nhận tất cả ý kiến của họ. Trừ trường hợp nào tôi thấy cần thiết trao đổi.

* Thế bây giờ làm blog, ông có sợ người ta lại bảo, ông tập trung làm việc của Quốc hội đi?

- Đó là chuyện bình thường.

Nguồn: VĨNH THỊNH - lanhdao.net

Ngôn ngữ cơ thể trong phỏng vấn

lamhuyen — 2007-05-31 GTM 7 @ 19:30

Ngôn ngữ cơ thể trong phỏng vấn

Theo một cuộc nghiên cứu mới đây nhất về quá trình phỏng vấn xin việc, ngôn ngữ cơ thể chiếm 55% giá trị trong việc nhà tuyển dụng quyết định có chọn ứng viên này hay không. Trong khi đó, nội dung trả lời chỉ chiếm 7%.

in.jpg

1. Những cử chỉ đầu tiên

Khi chờ đợi cuộc phỏng vấn, bạn đừng mở cặp tài liệu để ôn lại các kiến thức và câu trả lời. Hãy tỏ ra tự tin, đọc những cuốn tạp chí trong phòng chờ hoặc đưa mắt quan sát căn phòng, đánh giá trong đầu cách bài trí của nó. Trong vài phút, bạn sẽ thấy mình thư thái và tự tin.

Khi bạn được gọi vào phỏng vấn, hãy bước vào phòng như thể bạn đã thuộc lòng nơi này. Không quá tự nhiên nhưng đừng nghĩ mình là khách.

Chào các nhà tuyển dụng bằng một cái bắt tay thân thiện nhưng chắc chắn. Có rất nhiều ứng cử viên đã để lộ sự lo lắng của mình bằng một cái bắt tay lỏng, yếu ớt với lòng bàn tay lạnh hoặc đẫm mồ hôi.

Đừng vội lắp bắp nói ngay, vừa nói vừa tìm ghế ngồi, tay thì vân vê cặp tài liệu như muốn tìm kiếm sự giúp đỡ ở đó. Tất cả những hành động đó nói lên rằng bạn đang lo lắng, bạn hoang mang, bạn không tự tin và thiếu một phong cách đàng hoàng, lịch lãm. Trước hết, sau cái bắt tay, hãy đứng vài giây, nhìn thẳng vào nhà tuyển dụng và mỉm cười. Chắc chắn nhà tuyển dụng sẽ mời bạn ngồi. Hãy chọn một chiếc ghế không quá xa cũng đừng quá gần người đối diện. Đừng ngồi vào một chiếc ghế quá nhỏ, nó sẽ khiến bạn có cảm giác chênh vênh. Đừng ngồi ghế quá to, nó sẽ khiến bạn như bị nuốt chửng và gặp khó khăn khi muốn đứng lên.

Nếu nhà tuyển dụng bất chợt có điện thoại, hãy giở cặp của mình và đọc lại những điều đã học, đó là cách để nhà tuyển dụng hiểu rằng bạn đang dành cho họ một khoảng riêng tư, và bạn không tò mò về cuộc điện thoại của họ. Đừng ngắt lời hoặc rời hẳn khỏi văn phòng. Thái độ đó gợi nhiều ý tích cực, cho thấy một người thiếu tinh thần xây dựng.

2. Trả lời như thế nào?

Nói như thế nào quan trọng hơn nói cái gì. Hãy dùng âm lượng tự nhiên và đừng biến đổi tốc độ nói bình thường của bạn. Nói quá nhanh hay quá chậm đều khiến người nghe bực mình.

Làm chủ được giọng nói là cách để chứng tỏ độ tự chủ của bạn. Đừng ngắt nghỉ lung tung và đế thêm những âm vô nghĩa như “umm”, “ah”,…

3. Ánh mắt - thông điệp quan trọng

Khuôn mặt với những biểu hiện linh hoạt rất quan trọng khi nói. Ánh mắt nhìn thẳng vào nhà tuyển dụng. Đừng cúi mặt xuống hay cười vào những thời điểm không thích hợp. Tuyệt đối không nở những điệu cười vô nghĩa khi nhà tuyển dụng đang nói hoặc hướng vào họ cái nhìn soi mói. Ánh mắt hướng thân thiện nhưng đừng lâu quá 10 giây.

4. Tư thế và trang phục

Tư thế cũng có giá trị riêng của nó. Dù bạn đang đứng hay ngồi im, nhà tuyển dụng cũng “đọc” được ở bạn điều gì đó. Dù đứng hay ngồi, bạn cũng nên giữ thẳng lưng, hay tay chắp phía trước, di chuyển và vận động nhẹ nhàng nhưng dứt khoát.

Vào mùa hè hay thu, có lẽ không cần phải nói nhiều về trang phục bạn cũng biết mình nên mặc gì. Nhưng còn vào mùa đông, bạn nên dự trù rằng đi ngoài đường lạnh, nhưng phòng phỏng vấn sẽ rất ấm. Vì vậy, bên trong chiếc áo khoác to xù hãy mặc một áo lên nhẹ, thanh lịch. Bạn có thể cởi trước áo khoác ra và treo nó ở phòng chờ. Đừng xuất hiện trước nhà tuyển dụng với bộ dạng tay xách nách mang, lôi thôi nào khăn, mũ, áo khoác, cặp,… Cũng đừng lâm vào cảnh nóng quá nhưng không thể cởi áo khoác ra vì bên trong bạn chỉ mặc một chiếc áo bó sát người nhàu nhĩ.

5. “Đọc” nhà tuyển dụng

Học cách hiểu ngôn ngữ cơ thể của nhà tuyển dụng để điều chỉnh cơ thể mình cho hợp lý. Chẳng hạn khi bạn nói, bạn thấy nhà tuyển dụng dướn người lên, mắt mở to nhìn chăm chú, nghĩa là bạn đang nói đến điều họ quan tâm, và cứ tiếp tục đi. Bạn bước vào và ngồi vào một chiếc ghế gần họ, bạn thấy họ cau mày, hãy đứng lên và tìm một chiếc ghế thích hợp hơn, nhé.

Gật đầu nghĩa là đồng tình và khích lệ; dướn người về phía trước cho thấy họ đang rất thích thú. Trong khi đó, vòng tay vào và đưa các ngón tay lên mũi, bắt chéo chân thường là những cử chỉ nói các nhà tuyển dụng không đồng tình với bạn. Ngón tay cái xoay nhẹ, các ngón khác gõ lên bàn và các hành động kiểu cách cho biết nhà tuyển dụng không chú ý đến những gì bạn nói.

Tuy nhiên bạn đừng quá áp đặt và tưởng tượng về mọi hành động của nhà tuyển dụng, đôi khi đó chỉ là một thói quen vô thức của họ mà thôi. Bạn phải dựa vào tình huống để biết chính xác ý nghĩa của các cử chỉ. Nếu bạn giao tiếp đúng tín hiệu thì chính bạn đã truyền tải được một quan điểm nhiệt tình, lạc quan và tự tin trong suốt quá chính phỏng vấn.

Theo tài liệu du học

5 bí quyết đơn giản để thành công

lamhuyen — 2007-05-31 GTM 7 @ 19:22 Tags:


Bạn đãsu.jpg nắm trong tay mình hành trang gì để thành công và thăng tiến trong sự nghiệp? Hành trang giúp bạn đạt được điều đó thật sự rất đơn giản. Bạn hãy xem mình đã sở hữu những yếu tố sau đây chưa nhé:

Tinh thần thép

Trong quá trình làm việc, chắc chắn bạn sẽ gặp phải nhiều lời phê bình lẫn phản đối từ cấp trên và đồng nghiệp. Đừng nản chí! Bạn phải biết đứng lên và học hỏi từ những vấp ngã đó. Hãy bình tĩnh giải quyết vấn đề và chứng tỏ năng lực của mình. Đối đầu một đôi lần với những lời phê bình sẽ giúp bạn trui rèn bản lĩnh và tinh thần thép để vượt qua mọi khó khăn thử thách.

Mục tiêu hoài bão nhưng có thể đạt được

Nếu muốn sự nghiệp tiến xa, bạn cần có mục tiêu cụ thể cho mình. Tuy nhiên, “Vấn đề của chúng ta không phải là mục tiêu đặt ra quá cao và không thể với tới, mà là mục tiêu đó quá tầm thường và chúng ta có thể đạt được dễ dàng(theo danh họa Michelangelo). Vì vậy hãy đặt cho bạn mục tiêu đầy hoài bão nhưng cần đảm bảo rằng bạn có kế hoạch cụ thể và khả thi để thực hiện. Đầu tiên, hãy xác định cho mình mụ
c tiêu dài hạn; tiếp đó bạn sẽ phân thành những mục tiêu nhỏ hơn để có thể dễ dàng thực hiện được.

Sự tự tin

Người tự tin là người có nhiều cơ hội thành công nhất, cả trong công việc lẫn trong cuộc sống. Khi tự tin, bạn có thể vượt qua mọi khó khăn thách thức vì bạn luôn tâm niệm mình có thể “làm được”. Chẳng hạn bạn tự tin mình thật sự xứng đáng để yêu cầu được tăng lương hay thăng chức. Có thể bạn sẽ không đạt được ngay điều mong muốn, nhưng “thất bại là mẹ thành công”. Không chóng thì chầy bạn sẽ thành công nếu bạn kiên trì theo đuổi tới cùng mục tiêu của mình.

Khéo léo thể hiện thành tích bản thân

Đừng vùi đầu làm việc mà quên cả thể hiện thành tích của bạn một cách khéo léo. Nếu bạn vừa hoàn thành một dự án lớn, hãy viết email cám ơn những người đã tham gia (nhớ gửi một bản sao cho sếp). Đó là cách giúp bạn bày tỏ sự biết ơn đối với đồng nghiệp, và (điều này quan trọng hơn!) khéo léo làm nổi bật những thành tích của mình.

Noi gương những người thành công

Một đồng nghiệp hay cấp trên có thành tích và tài năng nổi bật chính là hình mẫu lý tưởng cho bạn. Hãy quan sát cách họ giải quyết một vấn đề nan giải hay cách họ đeo đuổi mục tiêu một cách quyết đoán và thành công như thế nào. Đó là những bài học vô giá để bạn học tập và rèn luyện theo.

 



                                                                                                          Theo Vietnamworks

Nguyen Le Duy